Tạp văn Phan Trang Hy
“Bánh chưng, chả, bánh nậm đây!”
Cứ mỗi sáng, thường thường đúng 7 giờ 15, tiếng rao ấy lại cất lên. Thường dừng lại trước cổng nhà tôi. Kèm theo tiếng rao ấy là lời chào mời của người bán. Xin thú thật, trước đây, tôi thường mua khi thì bánh chưng, lúc thì bánh nậm. Thành ra tôi là người mua quen. Có khi, tôi chuyện trò với anh ấy, biết được, anh là người Hội An. Và anh cười khoe với tôi là có con gái đang học đại học Sư phạm Đà Nẵng. Tôi lấy làm mừng cho anh. Anh tuổi tầm cở như tôi, trong khi tôi đã hưu, anh còn phải đi bán. Có lần tôi hỏi: “Anh bán như ri, đến khi mô thì nghỉ?”. Anh cười buồn: “Cũng chẳng biết khi mô. Chỉ mong con gái ra trường đi dạy thì mới có thể nghỉ”. Nói là nói vậy, nhưng chuyện đời lạ lắm. Tính đi tính lại cũng không bằng trời tính. Có lần, anh tâm sự với tôi: “Dù già, nhưng mình còn sức thì còn làm, cũng chẳng muốn làm phiền con cái. Tôi mừng là con gái ra trường, có công việc, nhưng nó còn phải tiết kiệm để còn tính chuyện chồng con nữa. Chớ mình lấy tiền của con cứ thấy răng răng ấy”. Và rồi, cứ mỗi buổi sáng, tiếng rao “Bánh chưng, chả, bánh nậm đây!” vẫn cất lên.











