Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn vần. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn vần. Hiển thị tất cả bài đăng
Tháng Tư Già
Tháng Tư về già
Lông mũi trắng đâu biết mùi
Lông mày trắng đâu nhìn rõ
Râu trắng đâu còn dại gái
Tóc trắng đâu còn dại khôn
Cả đời trắng bọt phù sinh.
Tội nghiệp những chiếc răng không còn trắng
Rụng dần
Chỉ còn cái lưỡi.
Cái lưỡi cũng bị thụt
Ú ớ lời
Lời của kẻ sĩ già, ai thèm nghe
Lời của phu tướng già, ai thèm đếm xỉa.
Một lời thét giữa thinh không.
TÔI KHỜ NHƯ THỂ...
Phan
Trang Hy
TÔI
KHỜ NHƯ THỂ...
(Ảnh sưu tầm)
Tôi khờ như thể
bồ câu
Bay lên bay
xuống vẽ màu bình yên
Tôi khờ như trẻ hồn
nhiên
Vô tư kể chuyện
thần tiên ở đời.
Mặt trăng ngồ
ngộ trên trời
Mặt tôi dưới đất
cợt cười cỏ cây
Tôi cười tôi với
ngất ngây
Tôi
khờ như thể đời này của tôi.
CON CHỮ HÓA THÀNH TÔI
Câu thơ chất
người
Cả đời ám ảnh
Gặp điều gì cũng
nghĩ
Không biết làm
sao?
Có lúc giật mình
Nghe đạo đức
thuyết.
Ấm ức thấy
chuyện trái chướng
Mà vờ làm thinh
Như những con
chữ cong mình
Ghi điều chân
lý.
Tôi lần dò mưu
sinh
Kiếm tiền lo cho
con
Mong phụng dưỡng
mẹ cha chút ngon
Được làm thằng
biết sống.
Như chữ được nhốt
trong đầu
Hay tôi bị trói
bằng con chữ
Cả đời
Con chữ hoá
thành tôi.
QUA ĐI VÀ ĐỢI
(Ảnh sưu tầm)
Người hữu tình rồi
cũng qua đi
Nụ buồn tôi quay quắt
Em đi về có thấy
Bên đường tôi đợi
hoàng hôn
Rồi lời hứa cũng qua đi
Em có của riêng tôi
đâu mà giận
Chỉ còn lại tôi lóng
ngóng
Bên đường đợi em.
ĐƯỜNG
Phan
Trang Hy
ĐƯỜNG
(Tặng Đông Trình-tác giả bài thơ Lạc
và Nguyễn Văn Gia-tác giả bài thơ Trở
về)
Có
đi - về mới có đường,
Qua
cầu mới ngộ vô thường nổi trôi .
Không
bay, nhạn có lạc trời ?
Thuyền
không lái, thuyền có trôi lạc dòng ? …
Biển
xanh biến ruộng lạc vườn.
Ai
không một thuở giấc mòng Nam Kha ?
Tình
cờ ghé quán Ngã Ba,
Và
em hiện giữa thơ ta lạc hồn.
Gập
ghềnh mõ cốc, chuông boong,
Dám
đi dẫu lạc ! Tìm đường, lại đi !
P.T.H
NINH HÒA TÔI MƠ
NINH
HÒA TÔI MƠ
Tặng Nha Trang
Quê ngoại em qua
lời mẹ kể
Thanh bình cánh
cò chạm khẽ,
Cả trời kỷ niệm
đầy hoa.
Bé con theo mẹ
về quê,
Đường thơm hương
lúa.
Gạo miền Trung
nuôi em cùng nắng lửa,
Cùng câu ca mặn
lời ru.
Qua những thăng
trầm
Ngủ yên như mật.
Tôi mơ mình khát
Tìm đường hỏi
nhà ngoại em.
Cho tôi lại tuổi
hoa,
Cùng em về thăm
ngoại,
Cùng em mừng gọi
:
Ninh Hòa, Ninh
Hòa !
Phương ấy em nhớ
quê xưa,
Phương này tôi
nhớ ngày xưa,
Phương này tôi
nhớ em xưa.
Tháng 5-2010
TỎ TÌNH MÙA XUÂN
Ai
cũng đùa khen em
Còn
riêng anh khen thật
Ai
cũng cười chọc em
Còn
riêng anh đâu dám .
Rượu
hồng đào chưa nhấm
Mà
say, kỳ lạ chưa ?
Như
sắc xuân trong rét
Chơm
chớm nụ vàng mai .
CÒN ĐẤT CÒN NƯỚC
Một thời Sơn Tinh dời núi dời đồi
Hoá giải nước đem bình yên cho đất
Đất và nước có máu con gái, con trai
Thấm mồ hôi người già, con trẻ
Đất nước giao
hoan mồ hôi và máu
Ruộng đồng có
hạt lúa ngon
Lâng lâng hương
rừng
Chắt chiu nước,
mai nở vàng đúng độ
Tây Nguyên đón
Tết
Tân Rai, Đắc
Nông mở hội nổi chiêng cồng
Đất bám chân
tiền nhân
Từ Lũng Cú đến mũi Cà Mau gặp nước
Đất nước ôm hài
cốt
Như những hạt
mầm nằm im
Chờ đầu thai
kiếp khác
Đất nước ôm tài
nguyên dân tộc
Làm giàu cho con
cháu mai sau
Vẳng bên tai lời
ngụ ngôn thời còn đi học
Lão nông dặn các
con
Không được bán
ruộng có chôn vàng
Đất nước không chỉ
có vàng
Mà có cả khí dầu,
bauxite
Có cả Độc-lập-Tuyên-ngôn
!
Lẽ nào đất-nước-hoá-thành-bùn-đỏ
?
Đâu vàng, đâu
khí dầu, bauxite ?
Đâu hồn cốt cha
ông ?
Tháng 11-2010
P.T.H
* Ảnh trong bài này được sưu tầm trên internet.
* Ảnh trong bài này được sưu tầm trên internet.
TA TÌM LẠI TA
TA TÌM
LẠI TA
Có
còn một thuở học sinh
Để
ta nghe hồn trong sạch
Để
ta hiền khô như thóc
Giữa
trời đất nhẹ thênh thênh
Có
còn một câu ca dao
Để
ta bỏ sầu trôi biển
Mặc
sóng, mặc gió, mặc cát
Một
đời ta vẫn khát khao
Có
còn một thuở ngu ngơ
Ta
không biết làm điều ác
Như
thể tim ta vẫn đập
Phần
người biết sống mộng mơ
Có
còn ta thật là ta
Tìm
về bến bờ giác ngộ
Tìm
lại chính mình như thể
Một
phần vũ trụ bao la.
TÒ HE HỘI AN
VỘI VÀ KHÔNG VỘI
5 giờ 30,
vội
vội áo quần tròng vào người đúng kiểu.
6 giờ 30 cà phê vỉa hè
vội.
ngược xuôi người, xuôi ngược người
vội đi, vội về.
chỉ mặt trời là đủng đỉnh.
Bất chợt hiện!
vội
xe tang lao về phía ấy,
vội trống kèn, vội bạc giấy tung lên.
cô gái bán dâm chưa kịp kéo quần,
chưa kịp đếm tiền.
ước mơ chẳng vội.
19 giờ vội ăn, vội nghe thời sự,
đô la vội tăng,
vàng vội tăng,
cám vội tăng,
chỉ có đạo đức là không vội.
Nửa khuya
vội
làm tình cho qua cơn
đè
vội
Phan Trang Hy
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)