ÁO TRẮNG TRONG TÔI

 

Hình sưu tầm


ÁO TRẮNG TRONG TÔI

 Tùy bút Phan Trang Hy

          Câu văn cũ có níu được thời gian để cho tôi tìm dòng sông Hàn vấn vương sắc trời cổ tích. Bến phà xưa đâu có còn để vương hương tóc Hà Thân trên con đường em đi học, để tôi tìm dấu chân ai trên cát vàng Đông Giang của tuổi học trò ngu ngơ một thuở.

          Tháng giao mùa cuối hạ đầu thu cho tôi tìm lại tháng ngày đi học. Tháng những ngày vui của tuổi học trò xếp lại theo những cánh phượng hồng chở những nhớ nhung, chở những mối tình câm thời áo trắng, để những bài thơ, câu hát đọng lại bên đời thành ký ức một thuở mộng mơ.

          Tôi như thấy tôi thuở nọ ngu ngơ. Tôi tìm thấy tôi một thuở dại khờ. Dại khờ quên trước, quên sau, quên mở đầu sao cho suôn sẻ. Tôi chỉ ấp úng chẳng nói thành lời. Để rồi đến tận bây giờ mới liều mình mở miệng. Mà mở miệng để làm gì khi chẳng hát được câu hát nào, mở miệng để làm gì khi chỉ thầm hát theo câu hát cũ: “Tóc mai sợi vắn sợi dài/ Lấy nhau chẳng đặng thương hoài ngàn năm”. Rồi tôi thầm nghĩ ngàn năm sau em và tôi có gặp lại đâu để mà thương, để mà thấy mặt nhau, để mà trách cứ nhau, hoặc nghĩ về nhau cho lòng đủ ấm.

          Và tôi cũng ấm lòng khi biết em biết được tình tôi. Cũng an ủi cho tôi, một kẻ đến giờ vẫn cứ nghĩ về em, về những ngày học chung lớp. Những ngày chung lớp ấy, tôi làm sao quên được những lần em hát. Bài hát ngày xưa tôi không nhớ tên. Chỉ biết rằng khi em từ nước Mỹ trở về, em tặng tôi một dĩa CD có tiếng hát ấm giọng Nha Trang của em. Tôi nghe đi nghe lại nhiều lần. Trong tôi cứ vang lên lời ca “Ngàn năm thương hoài một bóng người thôi”... Lời ca ấy là lời của lòng tôi em có biết?

          Lời ca ấy em hát và tôi nhẩm hát theo. Hát theo bao lần theo mùa, theo năm tháng. Mấy mùa học, mấy mùa thi, mấy mùa tựu trường trở thành dĩ vãng. Bao năm tháng tôi đi trên những chuyến phà qua lại sông Hàn, bao con đường có những tà áo dài trắng tinh khôi, bao con đường học trò cho tôi khôn lớn. Bao con đường tôi qua, bao kỷ niệm hoá thành gió, thành mây, thành nắng, thành mưa. Kỷ niệm trong tôi hoá già để em vẫn mãi tinh khôi thuở nọ. Và tôi cũng hoá già nhưng em mãi trẻ trong tôi.

          Em vẫn là em, áo trắng ngây thơ của một thời Đông Giang. Và em vẫn là em khi về lại trường xưa mang tên Hoàng Hoa Thám.

          Biết bao buồn vui trên đường đời tôi gặp, nhưng tôi không thể nào quên được những buồn vui của thuở học trò.

          Có khi tôi ngang qua trường cũ. Ánh mắt của ai ngày xưa thấp thoáng đâu đây. Và tôi như thấy những ánh mắt sáng và hiền trong tà áo trắng hôm nay. Vẫn như tôi và em thuở nọ, tiếng cười tuổi học trò vẫn trong trẻo dưới nắng vàng, vẫn khúc khích làm duyên trong giờ ra chơi, vẫn làm xao xuyến những cậu con trai vừa lớn.

          Như tôi và em thuở nọ, những ánh mắt hôm nay vẫn mở to chăm chú nghe lời thầy cô giảng dạy; vẫn khám phá cuộc đời ngoài vở sách, khao khát tương lai của tuổi học trò.

          Như tôi và em thuở ấy, những học trò hôm nay cũng có những lần thuyết trình văn học, những đợt hùng biện tiếng Anh, những cuộc thi học sinh giỏi, tham gia làm bích báo, diễn văn nghệ, cắm trại, dã ngoại... Chắc những thứ đó sẽ là những ký ức đẹp về một thời đi học thuở thư sinh.

          Như tôi và em thuở nọ, những con tim hôm nay vẫn đầy yêu thương trân quý bè bạn, thầy cô. Vẫn nhiệt huyết tràn đầy, miệng hát bài ca tuổi học trò mộng đẹp. Vẫn như tôi và em, và có lẽ hơn cả tôi và em, là thế hệ học trò hôm nay giỏi hơn chúng mình ngày ấy.

          Và tôi tin một điều là bao thế hệ học sinh của trường Đông Giang thuở ấy và Hoàng Hoa Thám ngày nay cũng như ngày mai cùng niềm tin yêu và khát vọng như nhau.

          Tôi như thấy mình là cậu học trò ngập ngừng bước vào trường năm học 1967- 1968. Và giờ, trong tôi rộn tiếng cười ngày hội ngộ. Tôi thấy cả một trời Đông Giang - Hoàng Hoa Thám đầy ắp tiếng nói, tiếng cười của bao thế hệ học sinh, của bao thầy cô giáo.

          Trước mắt tôi và trong tôi là ngôi trường tôi đã từng học. Ngôi trường một thời cho tôi biết bao thương nhớ. Ngôi trường đã cho tôi và biết bao thế hệ học sinh nên người.

          Trước mắt tôi là dáng hình của thầy cô giáo ngày nay, ngày xưa…

          Trước mắt tôi là những tà áo trắng. Áo trắng ngày nay. Áo trắng ngày xưa…




NGU NGƠ MỪNG CHÚA GIÁNG TRẦN

 


NGU NGƠ MỪNG CHÚA GIÁNG TRẦN

 

          Nhiều lần tôi tự hỏi tôi là ai, từ đâu đến và sẽ về đâu. Hỏi mà chẳng thể trả lời cho thỏa đáng. Quả là hỏi ngu ngơ và trả lời ngu ngơ. Lòng tôi ngổn ngang cho kiếp người trần thế.

          Tôi chào đời trong tiếng khóc của chính mình. Có lẽ trong cõi vô minh tôi khóc cho thân phận của mình, của con người cụ thể ở thế gian. Bởi ngày tôi chào đời là ngày tôi dấn thân vào cõi chết.

          Cõi chết của những thức ăn được chế biến trôi từ miệng xuống hậu môn, hoặc từ miệng chưa kịp nuốt lại nôn ra. Cõi chết của tiếng cười, tiếng khóc, tiếng rên. Cõi chết của tiếng nói chữ viết, của lời kinh, của tri thức.

         Tôi chào đời nghĩa là tôi đang đi vào cõi chết. Cõi chết của những con thiêu thân, của chồi nõn đón mùa xuân. Cõi chết của nụ hôn vội vàng mùa hạn, mùa bão giông. Cõi chết của những nghĩ suy ngu ngơ, của những nghĩ suy của SocratesPlato, của những vú mông Bao Tự, Tây ThiThẩm Thúy Hằng, Lisa, Emilie Nereng, của những đạo đức thuyết giảng về thế giới đại đồng của tôn giáo, của chủ thuyết vô sản, về thuyết tương đối tổng quát của Einstein ...

          Tôi từ cõi chết đầu thai thở hơi thở của con người trần thế. Con người được Thích Ca chỉ theo hướng vầng trăng, vầng trăng khi mờ khi tỏ, vầng trăng của mồng một, đêm rằm; con người được Jesus gánh mọi tội lỗi, được cứu rỗi - con người được ân phước của ngày sau rốt.

          Tôi từ cõi chết trở về thấy mọi thứ trên cõi đời này chẳng là chi cả ngoài vòng quay luân hồi của vũ trụ, mọi thứ chỉ là thứ chi chi để rồi tôi phải chi chi cùng đời.

          Tôi từ cõi sống đi vào cõi chết. Từ cõi chết trở lại làm người. Và tôi mong được làm người đúng nghĩa.

          Tôi xin cảm ơn đất trời, cảm ơn giọt máu hoài thai của mẹ, cảm ơn linh khí của cha cho tôi thành người.

          Tôi sống để thấy là đang đi dần vào cõi chết. Và cõi chết là cõi sống của tôi ở tương lai. Và thời điểm nào đó, từ cõi chết tôi được sống lại, được thấy hào quang của ngày Chúa tái lâm, của ngày Di Lặc giáng thế.

          Ngày vui của nhân loại khi ngôi Hai xuống trần gánh tội lỗi của thế gian. Nhân loại từ cõi chết trở về cõi sống khi máu của Jesus rửa tội cho con người. Vui thay khi mọi người từ cõi chết trở về cõi sống. Vui thay khi tôi từ cõi chết, cõi vô minh trở về làm người trong hồng ân của Tạo Hóa.

          Dẫu biết ngày tôi chào đời là ngày tôi đi đến cõi chết. Nhưng tôi vẫn mừng vui vì lẽ sinh tử, tử sinh, Tôi nguyện cầu mừng vui vì bè bạn, anh em, người thân yêu được bình an dưới thế.

          Tôi đang tư duy nghĩa là tôi đang tồn tại như Renè Descartes đã từng nghĩ. Dẫu tôi đang nghĩ về cái chết nhưng không có nghĩa là tôi đang chết. Có thể một ngày nào đó tôi sẽ chết nhưng có thể đó là thời điểm linh hồn tôi bắt đầu sống. Rõ là tôi ngu ngơ trong vòng tử sinh sinh tử vô thường của Tạo Hóa.

          Ngu ngơ trong những ngày chuẩn bị đón tin lành mừng Chúa giáng sinh để rồi vác thập tự gánh mọi tội lỗi của con người ở thế gian, trong đó có tôi.

          Nhiều lần, rất nhiều lần, tôi thuộc lòng câu nói nói của Chúa Jesus: Ta là đường đi, lẽ thật và sự sống; chẳng bởi Ta thì không ai được đến cùng Cha (Giăng 14:6). Biết là vậy, nhưng lòng tôi vẫn cứ phân vân bởi nghĩ suy ngu ngơ của chất người trần thế. Vẫn cứ nghĩ rằng cái vừa chết là sự sống bắt đầu.

          Thôi thì tự an ủi mình. Tôi đang sống đây nghĩa là tôi đang đi dần đến cõi chết. Và khi vào cõi chết, sự sống của tôi lại bắt đầu...




THÈM MỘT TIẾNG RAO

 

Tạp văn Phan Trang Hy

 


 

      Bánh chưng, chả, bánh nậm đây!”

      Cứ mỗi sáng, thường thường đúng 7 giờ 15, tiếng rao ấy lại cất lên. Thường dừng lại trước cổng nhà tôi. Kèm theo tiếng rao ấy là lời chào mời của người bán. Xin thú thật, trước đây, tôi thường mua khi thì bánh chưng, lúc thì bánh nậm. Thành ra tôi là người mua quen. Có khi, tôi chuyện trò với anh ấy, biết được, anh là người Hội An. Và anh cười khoe với tôi là có con gái đang học đại học Sư phạm Đà Nẵng. Tôi lấy làm mừng cho anh. Anh tuổi tầm cở như tôi, trong khi tôi đã hưu, anh còn phải đi bán. Có lần tôi hỏi: “Anh bán như ri, đến khi mô thì nghỉ?”. Anh cười buồn: “Cũng chẳng biết khi mô. Chỉ mong con gái ra trường đi dạy thì mới có thể nghỉ”. Nói là nói vậy, nhưng chuyện đời lạ lắm. Tính đi tính lại cũng không bằng trời tính. Có lần, anh tâm sự với tôi: “Dù già, nhưng mình còn sức thì còn làm, cũng chẳng muốn làm phiền con cái. Tôi mừng là con gái ra trường, có công việc, nhưng nó còn phải tiết kiệm để còn tính chuyện chồng con nữa. Chớ mình lấy tiền của con cứ thấy răng răng ấy”. Và rồi, cứ mỗi buổi sáng, tiếng rao “Bánh chưng, chả, bánh nậm đây!” vẫn cất lên.

CÀ PHÊ SÁNG VÀ TÔI

 CÀ PHÊ SÁNG VÀ TÔI

Tản văn Phan Trang Hy

 


          Lệ thường, tôi ngồi cà phê buổi sáng. Ngồi cùng những người bạn. Ngồi để tìm chút hương vị ngày mới.

          Ngồi nhâm nhi chút đắng ngọt, tôi như thấy mình đang nếm vị cõi đời. Cái mùi vị ấy tôi đã nếm hằng ngày, đã từng mời bè bạn khi gặp nhau, khi có chuyện vui buồn trong cuộc sống. Cái mùi vị cà phê có gì mà tôi không thể bỏ được? Tôi cũng không biết nữa.

MỒ HÔI CÒN MẶN THÁNG NGÀY

 

MỒ HÔI CÒN MẶN THÁNG NGÀY

Tạp bút Phan Trang Hy

 


         Mồ hôi ơi! Mồ hôi tháng ngày có còn mặn? Mồ hôi có vui buồn theo nhịp tử sinh?

         Nhọc nhằn tháng ngày, mồ hôi người phu thấm ướt những vữa hồ dựng xây cao ốc, thấm nỗi khắc khoải trên những vỉa hè, trên những ngôi mộ trong nghĩa trang. Ướt sũng trên gương mặt sạm đen, ướt đầm trên lưng gầy cần lao, mồ hôi bốc hơi giữa ngày nắng nóng, như khóc giữa mùa bão giông.

CHÚT TÌNH CÙNG QUÁN VĂN

 

CHÚT TÌNH CÙNG QUÁN VĂN

Tạp bút Phan Trang Hy

 


         Tạp chí Quán Văn là một tạp chí văn học phong phú, đa dạng, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, không phân biệt trong nước, ngoài nước. Tất cả vì một dòng chảy chữ nghĩa, chắt lọc những tư tưởng, tình cảm, mong ước của từng người viết. Một Quán Văn đủ đầy giọng điệu, thành bản hoà âm của bao người viết mang hơi thở từ quá khứ đến tương lai giữa muôn trùng thời khắc, giữa hữu hạn và vô cùng.

BẤT CHỢT TRONG TÔI

 

       Tùy bút Phan Trang Hy

       BẤT CHỢT TRONG TÔI



       Bất chợt cơn mưa bên cửa sổ, ngồi trong quán cà phê gần trường, tôi nghe lời bài hát Nhớ mùa Thu Hà Nội của Trịnh Công Sơn.

NHỮNG GÌ CÒN NHỚ TRONG TÔI

 

NHỮNG GÌ CÒN NHỚ TRONG TÔI

Tạp bút Phan Trang Hy

 


         Những cơn mưa bất chợt cho tôi nhớ lại những ngày mưa xưa ấy. Những ngày lên phà qua sông đến trường tìm kiến thức, đến trường để được thấy bạn bè, thầy cô, để được học làm người. Tôi làm sao quên được cái lạnh như tan biến, chút nước mưa cũng khô đi khi ngồi trong lớp học ấm tình bè bạn. Không biết ngày mưa xưa ấy có còn trên con đường Bạch Đằng, trên đường Hùng Vương, quanh chợ Vườn Hoa chứng kiến những cậu học trò bên Quận Ba vội vàng đến trường, vội vàng đi về cho kịp chuyến phà chòng chành trên sông Hàn một thuở.

NINH HÒA XA MÀ GẦN

 

Tuỳ bút của Phan Trang Hy

 NINH HÒA XA MÀ GẦN

 


        Tình cờ tôi vào trang web Ninh-hoa.com. Không thể ngờ đó là trang mạng đồng hương thân hữu của huyện Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa. Bất ngờ vì nội dung phong phú; bất ngờ vì những người cộng tác đủ thành phần, lứa tuổi...

Và em thấp thoáng trong mưa

 

Và em thấp thoáng trong mưa

PHAN TRANG HY



      Có những cơn mưa thành lệ thường. Sáng nắng chiều mưa quen thuộc. Quen thuộc như những bước chân người thân đến bên ta; quen thuộc như giọng nói mà ta thương yêu, trìu mến; quen thuộc như mùi cơm canh nóng lúc hoàng hôn. Nhưng cũng có lúc mưa làm cho ta lo sợ. Sợ lo vì mưa lớn, mưa dữ khiến cuộc sống đời thường đảo lộn, đớn đau. Nào là mưa ngập phố phường, nào là mưa gây lũ quét, nào là mưa làm mất mát, đau thương cho bao kẻ, bao người.

NỖI NIỀM CÙNG SÁCH

 

NỖI NIỀM CÙNG SÁCH

Tản văn Phan Trang Hy

 


         Sách trong cặp của những học trò trên trên những con đường đến trường. Sách nghe nỗi niềm trăn trở của cô bé mồ côi. Sách vui cùng cụ già qua câu kinh, câu kệ. Sách theo những con tàu từ đất liền đến những đảo để từng con chữ thấm mặn từng giọt mồ hôi của ngư dân, của lính biển.

Giới thiệu tác giả





Nhà văn Phan Trang Hy có tên khai sinh là Phan Thanh Bình, sinh ngày 03/02/1956 (Ất Mùi), quê ở Đại Lộc, Quảng Nam. Ông dạy học và viết văn, hiện sống ở Đà Nẵng.

Tác phẩm đã xuất bản:

– Nỗi niềm riêng (thơ Phan Thanh Bình, 1989)

– Người thầy dạy búp bê (tập truyện, Nxb Văn Nghệ TP Hồ Chí Minh, 2009) https://nguoithaydaybupbe.blogspot.com/

– Người hay là những cơn mơ mạo danh (tiểu thuyết, Nxb Hội Nhà văn, 2015) https://heyzine.com/flip-book/0321e9a2dc.html#page/2

Phóng sinh chữ nghĩa (tập truyện, Nxb Hội Nhà văn, 2018) https://phongsinhchunghia.blogspot.com/

Phạm Duy và lời ca lắng đọng (Tiểu luận, phê bình và tạp bút, Nxb Hội Nhà văn, 2021) https://phamduyvaloicalangdong.blogspot.com/ 

- Mắt đá, mắt cỏ cây và mắt thức (Tùy bút, Nxb Văn học, 2026)  https://matdamatcocayvamatthuc.blogspot.com/


Giải thưởng:
– Bộ óc Rô bô – giải khuyến khích VHNT Quảng Nam- Đà Nẵng 1991
– Giải khuyến khích về văn xuôi cuộc thi viết “Trẻ em hôm nay – Thế giới ngày mai” của Uỷ ban Bảo vệ và chăm sóc trẻ em tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng, 1994
– Người thầy dạy búp bê – giải 3 Công đoàn Giáo dục Đà Nẵng, 1995
– Giải Khuyến khích Cuộc thi “Người đô thị” do Hội Nhà văn Đà Nẵng tổ chức 2014-15, với truyện ngắn Mơ về Hoàng Sa.

nguồn http://nhavantphcm.com.vn/phan-trang-hy-nha-van-thu-vien.html


NƯỚC MẮT DÀNH ĐỂ YÊU THƯƠNG

 

NƯỚC MẮT DÀNH ĐỂ YÊU THƯƠNG

Tạp văn Phan Trang Hy

 


         Nước mắt ngư dân hòa vào biển Đông để những mùa cá bội thu. Nước mắt ấy từng đổ khi bão tố cuồng nộ ngăn cản hải trình. Nước mắt ấy đớn đau khóc tiễn đưa những người con của biển lòng biển Mẹ. Nước mắt ấy khô khốc hờn căm khi ngư cụ, hải sản đánh bắt bị tàu cướp lấy sạch. Nước mắt ấy mừng mừng tủi tủi khi được mùa cá bội thu, khi được trở về cùng vợ con, làng xóm.